Đậu Dương Quan đột nhiên sắc mặt ảm đạm: “Nhan ca, nếu không phải vì ta, huynh cũng sẽ không bị sư phụ…”
Nam tử ăn mặc hàn vi thản nhiên nói: “Đều là số mệnh, hơn nữa Nhan Thạch Tuấn ta cũng không hối hận. Ta từ nhỏ đã được sư phụ nhận nuôi, bao năm qua theo sư phụ đi một mạch từ Phượng Dương quận đến Hoàng Nam quận, ta chỉ học được tính cố chấp của sư phụ, làm người làm việc đều chỉ biết một đường thẳng. Đại sư huynh có nghị lực và sự dẻo dai tốt nhất, học được võ công của sư phụ, nhị sư huynh có thiên tư tốt nhất, dù không chăm chỉ luyện võ, võ công cũng không hề sa sút, hơn nữa ở chỗ quan lão gia cũng khéo léo trăm bề, mọi phương diện đều nhờ nhị sư huynh vun đắp quan hệ, Liên Đường mới có thể ngày càng rộng đường ở Hoàng Nam quận. Chỉ là có nhiều chuyện, tình nghĩa khó vẹn toàn, dù lựa chọn thế nào cũng sống không thoải mái, ta cũng không biết để ngươi vào Liên Đường là giúp ngươi hay hại ngươi. Sau này có lẽ ngươi sẽ biết… nhưng ta hy vọng ngươi đừng bao giờ biết thì hơn, lúc nào trở thành con rể của thái thú đại nhân rồi thì đừng lăn lộn giang hồ nữa, chẳng có tương lai đâu. Dấn thân vào quan trường hay quân ngũ, ngươi làm gì cũng có tiền đồ hơn cái nghề giang hồ này.”




